Bị can được tại ngoại trong những trường hợp nào?

Khái niệm tại ngoại thường được dùng trong ngôn ngữ giao tiếp hằng ngày, còn theo quy định của pháp luật thì tại ngoại là một biện pháp ngăn chặn trong hoạt động tố tụng hình sự. Theo đó, tại ngoại chính là biện pháp “Cấm đi khỏi nơi cư trú” theo quy định tại Khoản 1 Điều 109 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015.

 

Câu hỏi, khi nào bị can được cho tại ngoại là câu hỏi của nhiều người. Hiện nay, BLTTHS chưa quy định cụ thể trường hợp nào bị can được cho tại ngoại. Mà pháp luật chỉ quy định các trường hợp mà bị can phải bị tạm giam. Theo quy định tại Điều 119 BLTTHS thì các trường hợp buộc phải tạm giam bị can được quy định như sau:

- Tội phạm gây ra có thể là tội đặc biệt nghiêm trọng, rất nghiêm trọng.

- Nếu là tội nghiêm trọng, tội ít nghiêm trọng có hình phạt tù trên 2 năm khi:

+ Đã bị áp dụng biện pháp ngăn chặn khác nhưng vi phạm.

+ Không có nơi cư trú rõ ràng hoặc không xác định được lý lịch của bị can.

+ Bỏ trốn và bị bắt theo quyết định truy nã hoặc có dấu hiệu bỏ trốn.

+ Tiếp tục phạm tội hoặc có dấu hiệu tiếp tục phạm tội...

Như vậy, từ những quy định trên, có thể hiểu rằng trong tố tụng hình sự, những trường hợp nào chưa đến mức phải tạm giam thì cơ quan tố tụng có thể cho phép bị can tại ngoại để chờ xét xử.

Khi được áp dụng biện pháp cấm đi khỏi nơi cư trú, bị can phải cam kết chấp hành những vấn đề sau:

- Không đi khỏi nơi cư trú nếu không được cơ quan đã ra lệnh cấm đi khỏi nơi cư trú cho phép;

- Có mặt theo giấy triệu tập, trừ trường hợp vì lý do bất khả kháng hoặc do trở ngại khách quan;

- Không bỏ trốn hoặc tiếp tục phạm tội;

- Không mua chuộc, cưỡng ép, xúi giục người khác khai báo gian dối, cung cấp tài liệu sai sự thật; không tiêu hủy, giả mạo chứng cứ, tài liệu, đồ vật của vụ án, tẩu tán tài sản liên quan đến vụ án; không đe dọa, khống chế, trả thù người

Nếu bị can vi phạm những cam kết trên thì biện pháp ngăn chặn ngay lập tức sẽ chuyển sang hình thức tạm giam.

Nhân vật Đức trong Lựa chọn số phận được tại ngoại trong phim Lựa chọn số phận

Ngoài ra, Bộ luật Tố tụng hình sự 2015 có quy định đặt tiền để bảo đảm và bảo lĩnh là 2 biện pháp ngăn chặn thay thế tạm giam.

Để bị can được bảo lãnh thì người đứng ra bảo lãnh có thể là người thân thích hoặc là tổ chức, cơ quan mà bị can là người của tổ chức, cơ quan đó.

Theo đó, người thân phải có ít nhất 2 người và phải đáp ứng các điều kiện quy định tại Điều 121 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015.

Điều 122 Bộ luật Tố tụng hình sự 2015 nêu rõ, căn cứ tính chất, mức độ nguy hiểm cho xã hội của hành vi, nhân thân và tình trạng tài sản của bị can mà người này hoặc người thân thích của họ có thể đặt tiền để bảo đảm.

Nếu bị can vi phạm nghĩa vụ đã cam đoan trong thời gian được tại ngoại thì số tiền đã đặt sẽ bị tịch thu, nộp ngân sách Nhà nước và bị can sẽ bị tạm giam. Nếu người này chấp hành đầy đủ nghĩa vụ đã cam đoan thì số tiền này sẽ được trả lại.

 

 

 

Trương Nguyễn Thạch
Nội dung nêu trên là phần giải đáp, tư vấn của chúng tôi dành cho khách hàng của NHÂN LỰC NGÀNH LUẬT. Nếu quý khách còn vướng mắc, vui lòng gửi về Email info@nhanlucnganhluat.vn.
2.274