Đi làm, điều kinh khủng nhất không phải là làm thêm không dứt, mà là mức lương 'vững vàng ngàn năm không đổi'

Làm nơi công sở cũng như việc thi cử, cho dù bạn chơi bời từ tối đến sáng hay học đến nửa đêm, mọi người cũng chỉ nhìn vào kết quả.

Đi làm, điều kinh khủng nhất không phải là làm thêm không dứt, mà là mức lương 'vững vàng ngàn năm không đổi'

Gần đây, có một ca khúc được lưu truyền rộng rãi trên mạng xã hội, lời bài hát đánh trúng tâm lý yếu ớt của những người thường xuyên phải làm thêm. Thực ra, điều kinh khủng nhất không chỉ là phải làm thêm miệt mài, mà còn là mức lương cứng vững vàng như núi thái sơn, ngàn năm không đổi.

Rất nhiều người hỏi: "Tôi làm việc rất chăm chỉ; ngày nào cũng tăng ca; trong nhà có trẻ nhưng mức lương rất thấp; lãnh đạo cũng chẳng tăng lương. Vậy đâu là lối thoát cho tôi?"

Thực ra, lối thoát của bạn không nằm ở việc đi đâu, cũng không ở chỗ phải kiếm tiền thế nào mà là hiệu suất công việc cao.

Nếu bạn là sếp công ty, liệu bạn có vì một nhân viên phải làm thêm đến nửa đêm, ở lại công ty ăn mì ăn liền mà cảm động tới mức tăng lương, thăng chức cho anh ta không; hay sẽ tăng lương thăng chức cho người đi làm về đúng giờ những hiệu quả công việc cao, thành tích nghiệp vụ tốt?

Đáp án không cần phải suy nghĩ bởi quá dễ.

1. Công ty trả tiền cho những giá trị và lợi ích mà bạn mang lại.

Có lần, sếp đưa tôi cùng một đồng nghiệp bắt xe về công ty. Trên đường đi, đồng nghiệp kể rằng, sau khi tốt nghiệp tiền thuê nhà của mình rất cao, nhận lương xong trả tiền thuê nhà thì đã hết hơn nữa. Cô ấy hỏi sếp bao giờ công ty tăng lương cho cô ấy.

Sếp nghiêm túc nói với cô ấy rằng: "Em phải nhớ, em có nhà ở hay không, tiền thuê nhà bao nhiêu chẳng liên quan gì đến công ty cả. Đó là việc riêng của em. Công ty không thanh toán tiền cho những việc cá nhân ấy."

Sau đó, mặt sếp lãnh đạm quay đi. Khi ấy, chúng tôi đều cho rằng sếp quá máu lạnh nhưng cũng biết là sếp nói đúng. Nhà bạn có ở xa công ty hay không, lương có trả nổi tiền nhà hay không, cơm trưa là rau luộc hay tôm hùm đều là việc riêng của bạn, không liên quan gì đến công ty. Công ty chỉ trả tiền cho những giá trị và lợi ích mà bạn mang lại, giá trị càng cao lương càng cao.

Con người ta quý nhất ở chỗ biết rõ giá trị của mình, lương của một người về cơ bản tương xứng với giá trị công việc của người ấy. Nếu thấy giá trị của mình rất cao mà lương lại quá thấp thì có lẽ bạn đã đánh giá cao bản thân rồi. Không tin hãy thử nhìn những đồng nghiệp quanh mình và đánh giá xem giá trị công việc có tương xứng với mức lương họ nhận được hay không?

Đi làm, điều kinh khủng nhất không phải là làm thêm không dứt, mà là mức lương vững vàng ngàn năm không đổi - Ảnh 1.

2. Cậu ta rất chăm chỉ, chỉ có điều không giúp gì được cho bạn.

Lần đầu tiên khi tôi nhận vị trí Leader làm dự án thì có một đồng nghiệp mới. Nhưng tới lúc tôi đào tạo xong cho cậu ta có thể theo kịp tiến độ của cả team thì sếp lại cho cậu ta nghỉ việc.

Về sau, tôi nghe nói sếp đã gặp và nói chuyện với rất nhiều đồng nghiệp từng làm việc với cậu ta. Mọi người đều đồng loạt phản ánh: cậu nhân viên mới này rất chăm, thường làm việc tới tận nửa đêm nhưng chậm hiểu, tính tình lại khó chịu, năng lực làm việc tương đối kém. Cậu ta bỏ ra rất nhiều công sức, mặc dù không tới nỗi làm hỏng việc nhưng cũng chẳng giúp gì được cho cả team.

Điều cơ bản nhất là nhờ cậu ta ra ngoài mua món quà cũng tốn rất nhiều công sức, thậm chí ngay cả việc chuyển khoản ở ngân hàng cũng phải cầm tay dạy việc. Đúng thế, xử lý về mặt giấy tờ trong công việc cũng như năng lực thực hiện dự án của cậu ta còn không bằng một thực tập sinh vừa vào công ty. Làm việc với cậu ta rất mệt, chỉ là thái độ với tôi lại khá tốt, khi làm việc cũng vô cùng chăm chỉ nên tôi không để ý lắm.

Từ đó về sau, tôi hiểu ra được một chân lý nơi công sở. Công sở cũng giống như việc thi cử hồi đi học, cho dù hằng ngày bạn chơi bời từ tối đến sáng hay học đến nửa đêm, mọi người cũng chỉ nhìn vào kết quả. Thái độ và sự chăm chỉ của bạn đương nhiên cũng rất quan trọng, nhưng khi liên quan đến vấn đề cạnh tranh lợi ích thì chỉ dùng kết quả để phán xét.

Đi làm, điều kinh khủng nhất không phải là làm thêm không dứt, mà là mức lương vững vàng ngàn năm không đổi - Ảnh 2.

3. Bạn có đang nâng cao kỹ năng của mình ở nơi làm việc hằng ngày chỉ chờ đến hết giờ làm? Tình trạng ở nơi làm việc của đại đa số mọi người như thế nào?

Những người trẻ tuổi mới đi làm có lẽ còn có chút năng lượng tích cực, nhưng thời gian đi làm càng làm cũng có chút kinh nghiệm đối phó.

Sáng 9h đi, chiều 5h về. Với đa số chúng ta, làm đúng giờ là mục tiêu lớn nhất; gặp khó khăn trong công việc thì phản ứng đầu tiên là nghĩ cách đẩy cho người khác mục tiêu chính là hoàn thành dự án một cách thuận lợi chứ không bào giờ có sáng kiến. Những lời ai oán nhiều nhất trong công ty chính là oán trách sếp không có năng lực, con mắt nhìn người kém, mình làm việc mệt thế mà lương lại thấp. Tình trạng làm việc như thế không sa thải bạn là may, lại còn muốn thăng chức, tăng lương?

Hôm qua, tôi đọc một câu của người bạn tên Lâm: "Bạn có đang cố gắng nâng cao năng lực của mình hay bồi đắp một khả năng mới, chứ không phải đơn thuần chỉ là một hòa thượng ngày ngày đến giờ thì thúc chuông?"

Đương nhiên, môi trường công sở không phải toàn những người "sống qua ngày", cũng có vài người chăm chỉ học hỏi, không ngừng nâng cao năng lực bản thân. Rất nhiều người coi thường họ, cho rằng họ sống thật sự vất vả. Nhưng khi thăng chức, tăng lương, họ lại là những người có khả năng lớn nhất.

Người chiến thắng nơi công sở luôn thuộc về những người không ngừng cố gắng để tâm đến tính hiệu quả và kết quả công việc. Không chỉ người mới, những người làm việc đã có thâm niên cũng không ngừng đổi mới bản thân. Những người này không chỉ giỏi giang mà còn đáng sợ. Khi đem bản thân so sánh với người ta, mấy người bại trận thường tự thấy xấu hổ rồi luống cuống bỏ chạy.

* Nội dung bài viết trích từ cuốn "Ở Lại Thành Phố Hay Về Quê?" tác giả Mèo Maverick.

Theo Nhịp sống kinh tế
2.137 

Đặng Khánh Hùng Trần Mạnh Chung Nguyễn Minh Việt Nguyễn Hùng Dương Phạm Văn Chính Trần Bảo Hoàng Huỳnh Gia Bảo Nguyễn Minh Tuấn Công Huy Phạm Phạm Minh Tuấn Nguyễn Trí Dũng Trần Trúc Lê Quỳnh Ngô Hiệp Ý Phan Tuấn Đạt Nguyễn minh hải Lương Hoàng Dương Mai Việt Huy Lê Quang Định Lâm Quốc Việt Trần Xuân Tú Trần Thế Anh Minh Phương Tạ Quang Vinh Trịnh Tuấn Anh Mai Duy Toàn Trịnh Minh Đăng Trương Vô Kỵ Ngô Văn Đài Tô Vĩ Toàn Đặng Thị Kiều Trinh Vũ Phương Trà Đoàn Huỳnh Thu Trang Nguyễn Thị Cẩm Tú Trần Nguyễn Mỹ Duyên Ngô Thúy Hoa Trần Thị Dinh Nguyễn Thị Huệ Lê Hoàng Trâm Phạm Thị Hồng Ngân TRẦN MINH THẢO Nguyễn Thị Phượng Trần Thị Dinh Trương Ngọc Như Tiến Thị Thu Huyền Quỳnh Lam Đỗ Thị Hà Bùi Thị Thùy Dung Ngô Vũ Thảo Vy Nguyễn Ngọc Tú Dương Thị Bích Hồng Phan Văn Tú Vũ Thuỷ Tiên Lê Thị Thúy Duy Ngô Nguyễn Thiên Duyên Trịnh Thị Xuân Thủy Phạm Thị Quy Đào Thị Thu Hồng Bùi Thị Hồng Nguyên Trần Thị Hậu Huỳnh Thùy Như Huỳnh Nguyễn Kim Phượng Phạm Thị Trà My Trương Thị Bích Trâm Đào Thị Khánh Linh Phùng Thị Hồng Ngọc Trần Thị Diễm Hằng Lê Thị Hoài Thu Nguyễn Thị Ngọc Thảo Nguyễn Thanh Thủy HỒ NGUYỄN PHƯƠNG NGHI Nguyễn Thanh Tú Nông Thị Vân Nguyễn Hà Anh Phạm Thị Ngọc Tuyết Cao Thị Diệu Nguyễn Thị Thanh Hải Đào Thị Kiều Diễm Phương Nghi Văn Thị Phương Phạm Thị Phương Thanh Nguyễn Thị Lan Đỗ Thanh Hương Đỗ Thị Hường Phạm Thị Chuyền Nguyễn Thị Tuyết Trinh Nguyễn Hồng Nhi Lê Diễm Hương Trần Thu Thảo Trần Thị Ngọc Diễm Nguyễn Kim Khoa Nguyễn Thị Hằng Hoàng Kiều Thu Ma Thị Bích Ngọc Võ Minh Thư Đinh Vũ Mai Anh Trần Thị Hằng Nguyễn Thị Vân Hồng Lê Diệu Linh Tiêu Hồng Tú My Hoàng Thị Kim Nhung Nguyễn Thị Mai Thùy Phạm Thị Thu Hương Nguyễn Thị Đào Nguyễn Phương Thảo Nguyễn Thủy Tiên Trần Thị Ngọc Phương Linh Thị Chinh Lưu Nhật Mai Trần Thị Linh Nguyễn Thị Lệ Hằng Nguyễn PhươngAnh Võ Thị Kim Chi Hồ Cảnh Xuân Diệp Thị Thu Hằng Châu Thị Mỹ Duyên Nguyễn Bảo Duyên Đặng Ái Duy Đặng Thanh Nhật Vy Đỗ Thị Mai Võ Thị Cẩm Mỹ Đỗ Huyền Trân Võ Thị Ly