“Ngưng ảo tưởng” - Hãy để chân mình chạm mặt đất trước khi muốn bay cao

(có 1 đánh giá)

Chuyện việc làm, chuyện tiền lương luôn là vấn đề muôn thuở. Đồng ý đồng lương công ty trả phải xứng đáng với công sức mà bạn bỏ ra tuy nhiên có không ít thanh niên trẻ tuổi, sinh viên mới ra trường tự tin cho rằng bản thân mình rất giỏi và đòi hỏi một mức lương "khủng" khiến nhà tuyển dụng phải lắc đầu ngao ngán phải chăng đó là dấu hiệu của sự “ảo tưởng”.

Dù đã đứng trên đỉnh của kim tự tháp thì độ cao của mỗi đỉnh vẫn là khác nhau

Tôi có đứa em họ chuẩn bị tốt nghiệp một trường đại học khá có tiếng trong thành phố. Con bé thật ra rất giỏi - 04 năm đại học năm nào cũng đạt được học bổng nên tôi có giới thiệu em vào công ty của một người bạn thân thiết với vị trí “marketing intern”. Nhiệm vụ của tôi chỉ đến đó và phải dựa vào năng lực của em để vào công ty thực tập vừa học vừa làm. Nhưng khi biết kết quả con bé không trúng tuyển tôi có hơi bất ngờ và liền hẹn gặp bạn để hỏi nguyên nhân tại sao để biết khắc phục giúp em đậu các kì phỏng vấn sau.

Bạn tôi chỉ nhẹ nhàng bảo em đủ khả năng nhưng thừa tự tin, việc đánh rớt em ấy là để em “ngưng tự cao” về bản thân mình vì ngoài kia còn rất nhiều người giỏi hơn nhưng thái độ thiện chí hơn em ấy. Chuyện là em ứng tuyển với vị trí thực tập nhưng cam kết đủ khả năng để làm tất cả các công việc của nhân viên chính thức với mức lương deal từ 450 – 550$ cho một sinh viên chưa tốt nghiệp. Đã vậy con bé còn mạnh dạn chốt thêm câu cuối rằng nếu công ty trả mức lương thấp dưới 450$ thì xin phép cho nó “out”. Và thế là công ty bạn tôi quyết định cho con bé out thật.

Chưa bao giờ người ta phê phán hay lên án về thái độ tự tin thậm chí là khuyến khích rằng hãy tự tin vào bản thân mình tuy nhiên ranh giới giữa tự tin và tự cao rất mong manh. Các bạn sinh viên ra trường có thể xếp loại xuất sắc nhưng chưa chắc bạn đã đủ nhanh nhạy giải quyết công việc hơn một bạn xếp loại khá.

Những người trẻ thường hay muốn chứng tỏ bản thân mình, nhưng việc chứng tỏ nó ở đâu hay như thế nào trong xã hội này mới là điều đáng bàn chứ không chỉ thông qua lời nói.

Trên đời này chỉ có một loại người tự cao nhưng không bị ghét đó là người tài giỏi, họ chứng minh sự tài giỏi thông qua thành tựu, chất lượng công việc còn loại còn lại chính là những người ảo tưởng rằng mình đang đứng trên đỉnh của kim tự tháp mà tự bản thân mình xây lên nhưng quên mất rằng “núi này cao có núi khác cao hơn”.

Hãy để chân mình chạm đất trước khi muốn bay cao

Quay trở lại câu chuyện cô em họ, tôi đã truyền đạt thẳng thắn những gì tôi nghĩ đến với em và trả lời cho e biết vì sao em không trúng tuyển. Tôi hỏi dựa vào đâu em cho phép mình deal mức lương đó trong khi vẫn còn là sinh viên. Em trả lời các bạn em ai cũng làm lương như thế và em thấy khả năng của mình dư sức làm việc đấy. Tôi chỉ hỏi em một câu: “Em đã thử hỏi nhà tuyển dụng muốn gì ở em chưa?” Hãy mang tâm thế của một người đi tìm việc chứ đừng mang tâm thế của một người chọn việc.

Có rất nhiều bạn trẻ nghĩ mình giỏi nhưng thật chất bạn chẳng là ai trong cuộc sống này. Yêu cầu lương tốt nhưng làm ít, yêu cầu chuyên nghiệp nhưng bản thân rõ ràng chỉ là kẻ nghiệp dư.

Trong CV xin việc các bạn trẻ hay “show” quá nhiều thành tích của mình khi còn ngồi trên ghế nhà trường nhưng nhà tuyển dụng không cần mấy loại bằng cấp chứng chỉ ảo mà thứ họ quan tâm là bạn có làm được việc hay không? Không phải tự nhiên mà người ta coi trọng thái độ hơn trình độ. Bởi vì trình độ có thể rèn luyện, đào tào được còn thái độ thì không. Để lựa chọn giữa việc tuyển một nhân viên xuất sắc với tâm thế đi làm sếp thì họ sẽ chọn một ứng viên tốt nghiệp loại khá nhưng có ý chí cầu thị và khiêm tốn.

Thật ra chúng ta thường có tư tưởng là đòi hỏi rằng mình cần được nhận cái này nhiều hơn cái kia nhiều hơn nhưng quên mất là người ta cũng có sự đòi hỏi nhất định dành cho mình. Trước khi muốn đạt được thành tựu thì cần phải xem xét khả năng của bản thân từ đó học cách khiêm nhường đối nhân xử thế trong cuộc sống. Để chân mình chạm đất học thăng bằng từ việc đứng, đi , chạy rồi hẵn nghĩ đến chuyện bay xa.

Chúng ta vẫn có quyền tự tin có quyền thể hiện bản thân nhưng hãy thể hiện nó thông qua công việc, thông qua công sức đóng góp cho doanh nghiệp. Đã là một người tài thì không sợ doanh nghiệp bạc đãi hay không có chỗ chứa trong xã hội này.

(có 1 đánh giá)
Theo Quỳnh Ny
2.318 

Lê Vũ Hưng Nguyễn Văn Chí Lê Cao Thắng Vũ Khắc Toàn Nguyễn Chiếm Toàn Nguyễn Duy Chỉnh Đặng Nguyễn Nguyên Thanh Trọng Nghĩa Ngô Phước Cường Hà Trọng Quốc Dũng Nguyễn Văn Duyệt Phạm Thành Trung Đàng Thanh Vịnh Nguyễn Công Hào Nguyễn Phương Quang Nguyễn Công Định Nguyễn Hoàng Quân Nguyễn Tùng Lâm Trần Công Nhật Đinh Văn Tuấn Anh Nguyễn Tấn Phát Trần Mạnh Duy Đỗ Ngọc Hà Võ Độ Trương Vĩnh Hùng Dương Thanh Hiệp Đào Huy Hiệu Vũ Xuân Hưng Nguyễn Văn Tuấn Đặng Thị Sao Biển Nguyễn Nhật Nhã Trúc Nguyễn Thị Bảo Châu Lê Hoàng Trúc Linh Trần Thị Mỹ Diễm Lã Hồng Vân Trần Hồng Duyên Dương Vũ Lệ Sa Nguyễn Thị Linh Anh Bùi Thanh Tú Trần Thị Phương Trâm Nguyễn Thị Hoàng Linh Đỗ Nhật Hà Tạ Thị Nhung Trịnh Thị Quỳnh Mai Trương Thị Tuyết Giang Đoàn Thị Kim Cúc Văn Cẩm Tú Nguyễn Thị Kiều Anh Nguyễn Thị Diễm Sương Nguyễn Minh Hà Phan Thanh Diệu Trần Thị Thu Hà Nguyễn Thị Thu Hằng Chu Thị Thảo Phạm Thị Huy Hoàng Lê Nguyễn Tường Vy Trúc Anh Lê Thị Kiều Huyên Hà Kim Quyên Phạm Thị Tuyết Nhi Nguyễn Ngọc Mai Hồ Thị Kim Ngoan Nguyễn Thúy Ngân Vũ Nhật Linh Hang Nguyen Nguyễn Thị Khánh Huyền Lâm Thị Diễm My Nguyễn Ngọc Phương Trinh Nguyễn Thị Nụ Nguyễn Đỗ Kiều Tiên Hoàn Thái Anh Trần Thị Huyền Trang Vũ Thị Thủy Lê Thị Tuyết Vui Hồ Thị Cẩm Thu Ngô Thị Thủy Tiên Trần Nguyệt Dương Ngọc Quỳnh Trâm Nghiêm Thị Hậu Trần Thị Mỹ Xuân Võ Thị Như Huỳnh Nguyễn Hoàng Bảo Ngọc Nguyễn Thị Hằng Nguyễn Thị Thủy Triệu Đinh Thanh Nguyệt