Nỗ lực trở thành luật sư để “trợ giúp cho người cùng cảnh ngộ”

2.008 lượt xem 
(PL&XH) - Nhiều người không may bị khiếm thị vẫn nỗ lực đi học, nhưng hơn 40 tuổi mới học THPT, rồi tiếp tục học ĐH để trở thành luật sư ở độ tuổi gần 60, thì dường như mới có ông Nguyễn Văn Thịnh (SN 1958, trú tại phường Yên Phụ, quận Tây Hồ, TP Hà Nội). Hành trình trở thành luật sư của ông Thịnh là nỗ lực bền bỉ, không mệt mỏi.

Lên 5 tuổi, cậu bé Thịnh biết mình bị quáng gà vì cứ vào bóng tối là nhìn gì cũng khó. Một phần vì mắt kém, một phần vì hoàn cảnh gia đình, phần nữa do đất nước đang có chiến tranh mà cậu chỉ được học hết lớp 7/10 rồi đi làm.

Đến năm 1980, anh Thịnh thấy mắt mình kém hơn, đọc chữ cứ thấy nét chữ đứt rồi méo mó. Lúc này, bác sĩ cho anh biết, mắt anh bị thoái hóa võng mạc và không thể chữa dứt điểm được. Biết có thể một ngày không xa sẽ không nhìn được nữa, anh Thịnh xác định sẽ phải nỗ lực học hỏi, làm việc từng ngày khi đôi mắt còn sáng.

Rồi anh lập gia đình và hai đứa con một trai, một gái khỏe mạnh ra đời. Với bản tính tháo vát, chăm chỉ, anh Thịnh làm đủ nghề, cùng vợ chăm lo cho hai con ăn học đầy đủ. Thế nhưng, bước vào tuổi 40, điều anh lo ngại đã thành sự thật, mắt anh không thể nhìn được gì nữa. Tìm sự chia sẻ với những người đồng cảnh ngộ, anh tham gia Hội người mù quận Tây Hồ và đi học đánh máy vi tính để xem được các thông tin (qua phần mềm đọc) và viết được những điều mình muốn.

no luc tro thanh luat su de tro giup cho nguoi cung canh ngo

Luật sư Nguyễn Văn Thịnh, người nỗ lực không ngừng để trở thành luật sư. Ảnh:Hải Lý


Năm 2003 khi hai đứa con đã lớn, kinh tế gia đình cũng ổn định, ông Thịnh quyết định đi học THPT, thực hiện nốt ước mơ học hành còn dang dở thời trẻ. Tuy mắt không nhìn thấy, nhưng có trí nhớ tốt, ông Thịnh hoàn thành hệ bổ túc văn hóa rồi nộp hồ sơ thi vào Viện ĐH Mở Hà Nội, làm sinh viên với những người bạn học kém cả tuổi con mình.

Khỏi phải nói việc đi học với ông Thịnh vất vả thế nào, nhưng không quản nắng mưa, lúc xe buýt, lúc xe ôm, ông luôn là một sinh viên cần mẫn. Người dân ở con ngõ 242 Nghi Tàm cũng quen với người đàn ông mù ngày ngày khua gậy đi ra điểm đón xe buýt để đến trường.

“Tôi thấy xã hội ngày càng phát triển thì nhu cầu hiểu biết về pháp luật càng nhiều, vì thế tôi quyết định học ngành luật để trở thành luật sư – đây cũng là điều tôi thích từ nhỏ nhưng chưa có cơ hội để thực hiện”, ông Thịnh chia sẻ.

Sau 5 năm đèn sách, với những kỳ thi luôn một mình vì phải có người viết bài hộ (ông Thịnh đọc) và giám thị trông thi riêng, ông Thịnh được nhận bằng cử nhân Luật. Lúc này, ước mơ trở thành luật sư từ thời trẻ của ông Thịnh càng gần đến đích, ông đến Học viện Tư pháp đăng ký học nghề luật sư.

Ái ngại trước người đàn ông đã đứng tuổi lại khiếm thị, một giáo viên đã gọi ông đến và khuyên: “Anh cầm tiền học phí về đi. Nghề luật sư khó lắm, người mắt sáng còn học chả được, thì anh theo học làm sao?”

Nhưng ông Thịnh không nản lòng. “Khó lắm”, “khiếm thị thì học sao được, làm sao được” là điều mà từ khi không còn nhìn thấy ánh sáng, ông không ít lần được nghe. Ông Thịnh từ chối nhận lại tiền học phí, từ chối xin miễn thi mà tự học, tự thi tốt nghiệp lớp đào tạo nghề luật sư.

Học hành đã gian nan, nhưng việc tập sự cũng không đơn giản. Ông Thịnh liên hệ nhiều nơi, nhưng văn phòng nào cũng ái ngại, không muốn nhận ông vào tập sự vì họ cũng không biết sẽ hướng dẫn cho ông thế nào và liệu có khách hàng nào yên tâm nhờ một người mù tư vấn pháp lý cho mình? Cuối cùng, cũng có một văn phòng luật sư nhận ông Thịnh, hướng dẫn và định hướng cho ông đi tư vấn pháp luật cho những người khuyết tật và các tổ chức của người khuyết tật ở Hà Nội.

Suốt thời gian này, ông Thịnh liên hệ với nhiều hội người khuyết tật ở Hà Nội, giới thiệu mình đang tập sự luật sư, muốn trợ giúp, tư vấn miễn phí cho người khuyết tật. Thế rồi, ông cũng được Hội người mù quận Tây Hồ mời nói chuyện về Luật Biển và Bộ luật Dân sự năm 2015 và vài người quen nhờ tư vấn.

May mắn, có chứng chỉ hành nghề xong, một bạn học của ông đang làm việc ở Văn phòng luật sư số 5 Hà Nội đã giới thiệu ông Thịnh gặp luật sư Nguyễn Bích Lan, Trưởng văn phòng. Cảm động trước nỗ lực của người đồng nghiệp kém may mắn, luật sư Lan đã nhận ông Thịnh vào làm việc.

“Tại sao chúng ta lại không tạo điều kiện khi ông ấy đã nỗ lực đến như thế, một nỗ lực mà không phải người mắt sáng nào cũng làm được. Hiện tại, ông Thịnh có thể tiếp cận văn bản, nghiên cứu hồ sơ các vụ việc tư vấn cùng các đồng nghiệp”, luật sư Lan cho biết.

“Tôi thật sự yêu thích nghề luật. Nhưng quả thật, để hành nghề thì khó lắm. Tôi cũng chỉ mong muốn có thể giúp được những người cùng cảnh ngộ, giúp cho chính mình và được làm việc để thấy mình không phải là người thừa của xã hội. Đồng thời, cũng làm gương cho con cháu, trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng phải biết vươn lên, chứ tôi cũng không mơ ước kiếm tiền từ nghề luật sư”, ông Thịnh bộc bạch.

Ông Thịnh cũng cho hay, làm tư vấn pháp lý nói chung khá rộng, nên sắp tới ông sẽ xin làm chuyên sâu lĩnh vực đất đai. “Phải cố gắng thôi. Tôi có thể vào mạng, đọc, tra cứu tài liệu và soạn thảo nội dung tư vấn, nhưng chỉnh sửa cho đúng thể thức thì phải nhờ đồng nghiệp. Tôi cũng muốn một lần được ra tòa tranh tụng”, ông Thịnh chia sẻ.

Bây giờ, luật sư Nguyễn Văn Thịnh (Văn phòng luật sư số 5 Hà Nội, Đoàn Luật sư Hà Nội) đã có gần 1 năm tuổi nghề. Hàng ngày, ông đến văn phòng bằng xe buýt và sự trợ giúp của các đồng nghiệp. Ở tuổi gần 60 và đôi mắt không nhìn thấy, ông Thịnh khó có thể bắt nhịp nhanh với công việc như những đồng nghiệp khỏe mạnh khác, nhưng sự lạc quan, niềm khao khát được làm việc, được sống có ích của ông Thịnh thật đáng quý.

                                                                                                                                        Hải Lý

Nguồn Pháp Luật Xã Hội