Suy nghĩ sai lầm của dân Luật về quy định hiệu lực của văn bản

sai lầm của dân luật

1. Ngày có hiệu lực không phải là ngày áp dụng

Hiện tại nhiều người vẫn hiểu ngày có hiệu lực là ngày áp dụng các quy định của văn bản, nhưng cách hiểu này không đúng đối với một số trường hợp.

Có thể lấy ví dụ ở Nghị định 141/2017/NĐ-CP quy định về lương tối thiểu vùng, các chế độ của Nghị định được áp dụng từ ngày 01/01/2018 nhưng có hiệu lực vào ngày 25/01/2018.

Nếu gặp trường hợp này thì vẫn xác định ngày có hiệu lực là ngày 25/01/2018 nhưng từ ngày 01/01/2018 vẫn có thể áp dụng các quy định của văn bản.

2. Hai văn bản cùng quy định một vấn đề thì áp dụng văn bản nào?

Gặp câu hỏi này có lẽ nhiều bạn sẽ trả lời ngay là áp dụng văn bản có hiệu lực pháp lý cao hơn, nhưng gượm tí đã, câu trả lời này chỉ đúng trong trường hợp hai văn bản có quy định khác nhau cho cùng một vấn đề (Khoản 2 Điều 156 Luật Ban hành văn bản quy phạm pháp luật 2015).

Còn trường hợp cùng quy định một vấn đề và không khác nhau về nội dung, giả sử như văn bản của TW và văn bản của địa phương. Mỗi địa phương sẽ có mỗi đặc điểm khác nhau, do đó ở một số vấn đề thì địa phương này sẽ quy định khác với địa phương kia (nhưng vẫn dựa trên tinh thần của văn bản do TW ban hành) nên bạn cần xem vấn đề của bạn thuộc địa phương nào để tìm văn bản của địa phương đó mà áp dụng chứ không phải áp dụng hiệu lực của văn bản do cơ quan TW ban hành.

3. Tìm ngày có hiệu lực của Công văn

Đây là công việc mất rất nhiều thời gian vì không phải nó khó mà bởi vì Công văn thì không có ngày hiệu lực. Có thể hiểu Công văn là loại văn bản dùng để hướng dẫn cách áp dụng một quy định nào đấy hoặc dùng để trao đổi giữa các cơ quan, đơn vị với nhau, nó không phải là văn bản quy phạm pháp luật, do đó Công văn thì không có ngày hiệu lực.

Theo LawNet
2.074