Đi làm, đừng coi công ty giống như gia đình thứ hai của mình

Khi đi làm hầu hết các công ty đều mang đến cho nhân viên một nhận định giá trị đó là coi công ty như gia đình của mình. Thật chất, ở khía cạnh nào đó nếu quá chú trọng về mối quan hệ gia đình trong công ty thì bạn sẽ bị trì hoãn rất nhiều cơ hội trong công việc, trở nên hèn nhát và đánh mất giá trị bản thân mình.

Vì sao người ta luôn muốn nhân viên nghĩ công ty là gia đình?

Có nhiều chiến lược để quản lý nhân viên. Một trong số đó là coi họ là một phần gắn bó như gia đình. Khi nhân viên chấp nhận khái niệm mới, họ thường tận tâm và chân thành với công việc. Quan hệ này sẽ rất tốt đẹp nếu công ty tôn trọng quyền của người làm việc, và người làm việc tôn trọng lợi ích công ty. Hai bên sẽ ít phải dò xét, hằn học, nghi ngờ hay quản thúc nhau như chủ – tớ. Vì phần lợi ích lớn này, nhiều sếp/quản lý, chủ công ty, thường xuyên nhắc đi nhắc lại với nhân viên họ coi nhân viên như gia đình.

Vì sao đừng nên coi công ty là gia đình?

Ở những công ty có quy mô lớn hơn, và chính trị nội bộ phức tạp, thì khái niệm "gia đình" cũng như một "phe cánh" trong quần thể công ty. Khi sếp đấu đá với ai, ta là "gia đình" khi đứng về phe đó – mà bỏ qua giá trị thật của công việc. Khi sếp thù địch ai, thì "gia đình" nghĩa là sẵn sàng triệt hạ kẻ đối lập, dù có lợi hay bất lợi cho công ty. Gia đình, ở nghĩa này, là 1 "bộ lạc". Nhiều phái sinh từ khái niệm gia đình trở nên nguy hiểm với bạn về cảm xúc và đường sự nghiệp.

Khi coi công ty là gia đình, ta sợ rời bỏ nó

Người làm việc rời công ty vì một số lý do sau:

Họ không thể thăng tiến, công việc không còn đủ thách thức khiến họ thích, quyền lợi không như ý, tiền làm ra không đủ cho nhu cầu chăm lo gia đình, môi trường làm việc không hợp… Nhưng có rất nhiều người nhiều lần muốn nghỉ việc, có lời mời tốt hơn, có offer tốt hơn từ công ty khác nhưng không ra đi vì… lỡ coi công ty là gia đình. Quan hệ gắn bó này không có gì xấu, nhưng sự nhầm lẫn này trì hoãn rất nhiều cơ hội trong công việc mà bạn có thể có được, chỉ vì lý do không rời đi của bạn là… cảm xúc gia đình.

Khi coi công ty là gia đình, ta đánh mất giá trị bản thân mình

Khi làm việc, dù chỉ là một mắt xích, bạn vẫn tạo ra giá trị công việc. Các công ty cần vị trí tương tự sẽ tôn trọng người biết làm việc, nếu bạn có thể cho họ thấy bạn đã làm gì. Không có công ty cũ, bạn vẫn làm việc. Không còn công ty cũ, bạn vẫn kiếm sống ở công việc tại công ty mới. Bạn không trở thành con số 0 tròn trịa chỉ vì bạn xin nghỉ việc. Vì vậy, nếu bạn thấy công việc cũ không còn phù hợp, thì đã đến lúc bạn tìm nơi mới.

Khi coi công ty là gia đình, ta nhầm lẫn mái nhà và công việc

Rất nhiều sếp nói rằng vì công ty coi nhân viên là gia đình, nên nhân viên phải thức khuya, ở lại làm việc tới 12 giờ đêm (không có lương overtime), hoặc phải làm việc bất cứ lúc nào, dù họ gọi lúc khuya khi bạn đang bồng con gái đi ngủ.

Thực ra không phải vậy, bạn đi làm chứ không phải sống hay làm vợ/chồng cho công ty. Vì vậy, khi kết thúc giờ làm, bạn có quyền dành thời gian cho con cái, người thân, bạn bè hay chính bạn. Ban đầu ở tuổi 20, bạn có thể rất hạnh phúc sẵn sàng làm việc tới 1 giờ sáng với nhiệt tình "gia đình". Nhưng rồi bạn sẽ nhận ra, bạn đánh mất thời gian để yêu thương người thân, chăm sóc bạn bè chỉ vì bạn gọi công ty là "gia đình" và gia đình thật thì không quan trọng bằng.

Khi coi công ty là gia đình, bạn không còn công tâm nữa

Như đã nói ở trên, khi xác tín rằng sếp như cha mẹ, anh em, ta thường có xu hướng chọn họ khi phải rơi vào cuộc đấu đá. Ta không công tâm chọn điều đúng phải làm, không thể hiện điều hợp lý sẽ có lợi cho công việc hay giá trị công ty, thay vì vậy, ta chọn bảo vệ "gia đình".

Ở đây, ngoài đánh mất sự công tâm, ta còn tự làm tổn thương chính mình nếu trong cuộc đấu đá, bỗng nhiên sếp/team đồng loạt đổi ý, đẩy ta khỏi công việc. Khi ấy, cảm giác bị phản bội "từ gia đình" sẽ tồi tệ hơn rất nhiều so với chỉ là việc bị đấu đá thông thường trong công việc.

Có thể coi công ty là một nơi làm việc lý tưởng một môi trường làm việc hòa hợp thoải mái khi đi làm. Dù rằng sếp vẫn là thầy, đồng nghiệp vẫn là bạn nhưng chắc chắn không phải gia đình. Khi có quyền lợi tốt hơn vẫn nên rời đi và tìm cho mình một con đường lý tưởng xứng đáng hơn cho bản thân mình.

Theo Quỳnh Ny
2.113 

Nguyễn Thanh Duy Hoàng Kiều Hưng Phạm Tuấn Thành Nguyễn Việt Dũng Hoàng Thanh Tùng Phạm Hoàng Tiến Đỗ Cao Thắng Lê Minh Kha Đặng Nhật Hoàng Ngọc Minh Trí Nguyễn Phỉ Long Dương Hữu Hiền Cao Lâm Anh Duy Nguyễn Hoàng Long Kiều Văn Long Châu Hoàng Phúc Mai Thế Dũng Trần Quang Vinh Ngô Nhật Quang Nguyễn Bảo Toàn Trần Minh Thắng Lữ Ngọc Nam Đinh Minh Quyền Nguyễn Văn Trị Nguyễn Ngọc Chính Phạm Duy Nam Anh Nguyễn Trung Kiên Trịnh Phương Thảo Đỗ Thị Kim Anh Đỗ Thị Anh Thơ Lê Thị Thanh An Hồ Thị Bích Vân Trần Thị Minh Thy Tạ Thị Linh Đông Lê Thị Ngọc Tới Trần Thị Việt Trinh Đinh Thị Thu Thuỳ NGUYỄN THANH TRÚC Nguyễn Thị Kim Oanh Nguyễn Thụy Yến Nhi TRỊNH THỊ HÒA Lê Thị Ngọc Châu Nguyễn Khánh Nguyễn Thị Hậu Trần Bích Châu Phạm Thị Như Lan Như Ngọc Quách Ngọc Mai Nguyễn Lê Thị Kim Hân Nguyễn Minh Thơ Trương Huỳnh Minh Hạnh Mai Thị Kiều Nhi Nguyễn Thuỳ Linh Trần Thị Liên Khương Thị Hoài Thương Lê Hoài Phương Đỗ Thùy Dung Đinh Thị Mai Nhung Nguyễn Thị Cẩm Bình Trịnh Thị Hòa Hồng Nga Lê Thị Tố Nga Lại Thúy Quỳnh Từ Thị Bích Chi Phan Thị Ngọc Ánh Trần Thị Hằng Nga Đặng Thị Thu Hiền Nguyễn Ngọc Huỳnh Như Nguyễn Thị Ngọc Minh Đoàn Hoa Lư Lương Ánh Hồng Dương Thị Hồng Nhung Trần Thị Thu Hà Tô Nguyễn Diễm My Võ Huỳnh Kiên Trinh Đàm Ngọc Tuyết Nhi Nguyễn Thị Vân Nguyễn Thị Thanh Huyền Cao Thị Kiều Duyên Nguyễn Ngọc Quỳnh Đặng Thị Hiền Nguyễn Thị Trang Phạm Phương Dung Lê Thanh Trúc My Quyên Quyên Trịnh Lý Phượng Như Nguyễn Thị Ái Vân Nguyễn Thị Thanh Thảo