Người trẻ ơi, xin đừng tự tay nhấn chìm tương lai của mình

Tôi là một người trẻ trong vô vàn những người trẻ khác và có vài lúc bản thân nhận ra rằng: mình đơn giản chỉ đang sống, được lập trình ngày qua ngày mà không có mục đích. Đến một ngày tôi nhận ra cần phải kéo bản thân đứng dậy trước khi tương lai bị nhấn chìm bởi chính bàn tay mình.

90% số người trẻ tuổi mà tôi đã gặp hoặc nghe kể lại, họ có phần thả trôi cuộc sống. Phần lớn họ chỉ cần có được một công việc ổn định là cảm thấy bản thân mình đã ổn định, hoặc ít nhất cũng thấy mình hơn hẳn những người chỉ biết dựa vào các mối quan hệ của cha mẹ hoặc những người không được đi học, không qua đào tạo trường lớp rất nhiều lần.

Ngày học cấp 2 – cấp 3 thường hay mơ mộng lớn lên làm ông này bà nọ, giàu có ra sao tương lai sáng lạng như thế nào. Nhưng đến ngày họp lớp, vẫn  là những gương mặt đó nhưng đã tốt nghiệp đại học tôi có hỏi bạn rằng: Hiện tại công việc ổn không? Có dự định tương lai gì không nhưng hầu hết câu trả lời tôi nhận lại đại loại là: Chẳng biết tương lai ra sao, làm gì cũng được miễn có tiền là được.

Chỉ đơn giản nghĩ rằng mỗi ngày xách túi đến công ty tan ca lại về nhà đến tháng nhận lương đủ trả tiền trọ tiền sinh hoạt phí, có cơm ăn chỗ ở thỉnh thoảng đến nhà hàng dạo phố, ca hát lại vui. Cuối tháng sài hết sạch tiền thì mượn bạn bè mỗi chỗ một ít nhận lương lại trả nợ và tạo thành vòng lập không hồi kết.

Người trẻ hiện tại ít áp lực ít gò bó hơn ngày trước có nhiều gia đình không ép buộc con cái phải gửi tiền về hằng tháng chỉ cần đồng lương của con tự nuôi sống bản thân con là cha mẹ mừng lắm rồi. Lại có những người trẻ đồng lương nhận được mặt bằng chung không hề thấp tuy nhiên với sở thích tiêu xài, sống trong nhung lụa ăn ngon mặc đẹp khiến tài khoản tiết kiệm mãi không nhảy lên 10 con số được.

Chắc hẳn ít nhiều người ta vẫn phần nào nghĩ đến viễn cảnh tương lai 5, 10 năm nữa nghĩ đến những thiếu thốn hay “tai họa” có thể ập đến bất ngờ mà không xoay sở được tuy nhiên bằng sự hời hợt của bản thân những suy nghĩ ấy đơn giản chỉ là thoáng qua mà không có hướng giải quyết.

Một ngày của tôi trôi qua tương đối tẻ nhạt, có phần lập trình sẵn và tôi chắc chắn là những người trẻ xung quanh tôi đều thế. Tan ca về nhà gác hết mọi công việc tiêu khiển bằng một bộ phim lãng mạn hoặc lướt Facebook. Tiktok tận khuya mới ngủ, thế là hết một ngày. Dù là đầu tuần hay cuối tuần thì mọi thứ vẫn lặp đi lặp lại như thế không hơn không kém.

Tôi cho phép bản thân tự hài lòng với cuộc sống của mình mà không có khuynh hướng phát triển sự nghiệp phát triển thế mạnh bản thân. Tôi không mang việc về nhà vì nghĩ bản thân đã quá mệt mỏi khung giờ hành chính và chỉ có 3 – 4 tiếng ít ỏi dành cho mình nhưng tôi quên mất những người thành công họ làm việc không ngừng nghỉ họ dùng trí óc của mình tạo nên sự sáng tạo và gặt hái thành công.

Có lúc tôi làm việc rất năng động rất hăng say nhưng lại có những lúc tôi chán ghét mọi thứ mình làm. Tự biến mình thành những con robot không thể suy nghĩ chuyện gì được và có khuynh hướng chán ghét mọi thứ.

Tôi đã từng nghe rất nhiều người than rằng, "Mỗi ngày đi làm văn phòng, đã đủ mệt mỏi lắm rồi, sức người có hạn, làm gì còn để thời gian và tâm trí để ý đến chuyện khác kia chứ? Thời gian nghỉ chỉ nên cho não nghỉ cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.”

Điều này hoàn toàn đúng nhưng có một sự thật rằng người trẻ thường lãng phí thời gian vào những việc linh tinh và thiếu kỹ năng trong việc quản lý thời gian. Đó chính là trở ngại lớn nhất để một người muốn phát triển.

Cần phải nhìn nhận lại một cách nghiêm túc con đường sự nghiệp, bố trí chiến lược và kế hoạch nghề nghiệp của bản thân.

Hành trình xây dựng tương lai cũng giống như một chuyến xe đừng để khi người ta đã đi qua cả thành phố rồi đến đích mà bạn chỉ mới ở vạch xuất phát chờ những chuyến cuối cùng.

Bạn đã nghe câu nói: “Cứ đi rồi sẽ đến” chưa hãy lên bất cứ chuyến xe nào mua một tấm vé, khi xe dừng trạm hãy bước đi như những người phía trước dù là bạn chưa có kế hoạch hay mục tiêu tương lai cụ thể thì lúc này bạn cũng phải xuống xe và đi tiếp vì quay ngược lại sẽ phải tốn tiền vé lượt về. Cứ tiến phía trước chắc hẳn sẽ có đích đến.
Cứ phát triển bản thân chắc chắn sẽ đạt được những điều mong muốn ngoài mong đợi còn hơn là ủ dột chấp nhận hiện thực để mặc mọi thức trôi theo thời gian đến một lúc nhìn lại thì chỉ toàn là nuối tiếc.

Theo Quỳnh Ny
2.136 

Trần Ngọc Bảo Nguyễn Tấn Ngôn Trần Hữu Duy Nguyễn Trung Kiên Đỗ Thanh Lâm Võ Chí Nghĩa Hoàng Phước Phạm Ôn Văn Thắng Hoàng Mạnh Hùng Phạm Hoàng Phước Nguyễn Quang Vinh Phan Văn Hưng Lê Thanh Tùng Lê Nguyên Khang Hồ Khắc Minh Tạ Trường An Đinh Văn Tuân Phạm Tuấn Anh Trần Huỳnh Đức Hà Việt Giang Hoàng Phước Lê Đăng Khoa Viet Vivu Nguyễn Gia Mạnh Trần Thanh Tùng Phạm Hoàng Phước Phạm Vũ Hải Trần Khải Đinh thị thẫm Phạm Đình Nam Đinh Ngọc Dũng Châu Bá Lợi Nguyễn Tấn Dũng Phạm Hữu Dũng Trần Quốc Trọng Tăng Thế Dương Nguyễn Dư Ngân Vũ Thị Thảo Trịnh Thị Tố Uyên Nguyễn Đặng Anh Thư Phạm Việt Thương Thương Trần Trần Thị Hồng Nhung Sokh Syl Myl Ngô Thị Thùy Linh Lại Nguyễn Mỹ Linh Cù Mai Thanh Thảo Nguyễn Ngọc Như Khang Nguyễn Thị Ngọc Huyền Trần Thị Thanh Thúy Nguyễn Thị Thủy Hồ Thị Hiền Vũ Thị Chuyên Nguyễn Thị Nhung Nguyễn Ja Pan Đỗ Thị Hồng Nhung Nguyễn Thị Thanh Hiền Pham hữu thiên thảo Trang Lê Thị Thùy Nguyễn Thu Hà Phan Võ Ty Na Nguyễn Thị Minh Thư Lê Thị Ngọc Bích Cao Tiểu Thúy Lê Thị Vân Anh Trần Ngọc Lưu Ly Hoàng Yến Nhi Sái Hồ Diệu Anh Huỳnh Thị Nguyệt Nguyễn Thị Thúy An Nguyễn Thùy Duyên Nguyễn Việt Thùy Trang Huỳnh Thị Mai Thy Trần Hoài Thương Nguyễn Thị Mộng Trinh Âu Mỹ Lệ Xuân Lê Kim Thanh Nhã Lê Thị Thúy Nga Bùi Thị Minh Tâm Nguyễn Thủy Vân Trần Thanh Thủy Phạm Như Quỳnh Phạm Thị Minh Nguyệt Nguyễn Trương Như Quyền Nguyễn Ngọc Thùy Dương Trịnh Kim Thanh Võ Yến Linh Phan Thanh Vy Phạm Thị Mai Trang Nguyễn Thị Diễm Mi